Đọc Truyện [ Full ] Lạc Vào Mắt Em - Chương 1. - Hà Vân - Wattpad - Wattpad
[ Full ] Lạc Vào Mắt Em
bởi irdescent
[ Full ] Lạc Vào Mắt Em
Bảng mục lục
- Chương 1.
- Chương 2.
- Chương 3.
- Chương 4.
- Chương 5.
- Chương 6.
- Chương 7.
- Chương 8.
- Chương 9.
- Chương 10.
- Chương 11.
- Chương 12.
- Chương 13.
- Chương 14.
- Chương 15.
- Chương 16.
- Chương 17.
- Chương 18.
- Chương 19.
- Chương 20.
- Chương 21.
- Chương 22.
- Chương 23.
- Chương 24.
- Chương 25.
- Chương 26.
- Chương 27.
- Chương 28.
- Chương 29.
- Chương 30.
- Chương 31.
- Chương 32.
- Chương 33.
- Chương 34.
- Chương 35.
- Chương 36.
- Chương 37.
- Chương 38.
- Chương 39.
- Chương 40.
- Chương 41.
- Chương 42.
- Chương 43.
- Chương 44.
- Chương 45.
- Chương 46.
- Chương 47.
- Chương 48.
- Chương 49. (Bổ sung)
- Chương 50.
- Chương 51.
- Chương 52.
- Chương 53.
- Chương 54.
- Chương 55.
- Chương 56.
- Chương 57.
- Chương 58.
- Chương 59.
- Chương 60.
- Chương 61.
- Chương 62.
- Chương 63.
- Chương 64.
- Chương 65.
- Chương 66.
- Chương 67.
- Chương 68. (Hết)
- Lời kết
- THÔNG BÁO: ĐỔI TÊN TRUYỆN
Danh Sách Đọc Mới
Bình chọn
BẠN ĐANG ĐỌC
[ Full ] Lạc Vào Mắt Em
TÊN CŨ: SAY EM (Bản đọc hiện tại vẫn còn khá nhiều thiếu sót và mình đang trong quá trình chỉnh sửa.) ... "Hình như anh đi lạc rồi." Giọng anh trầm, khàn khàn, mang theo hơi ấm nhưng vẫn có chút. Hơi thở anh phả khẽ lên cổ, mùi biển thanh mát quyện...
# 1v1# daihoc# doithuong# dothi# haihuoc# hiendai# hocduong# langman# namnu# ngọt# sinhvien# teen# teenfic
bởi irdescentTheo dõi
Chia sẻ
WpMore
Gửi
Send to Friend
Chia sẻ
+
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
...
+
Nắng chiều đổ xuống sân trường một màu vàng nhạt. Gió cuối ngày luồn qua hàng phượng già, mang theo mùi nắng hanh và tiếng cười đùa xa xa của đám học sinh còn nán lại. Mai Linh vẫn dính lấy tôi như con mèo nhỏ thiếu hơi ấm, mái tóc mềm mềm cọ vào vai khiến tôi vừa buồn cười vừa bất lực.
"Tao muốn có người yêu Minh Nghi ơi!" Cả người nó gần như dựa hết vào tôi khiến từng bước chân tôi bỗng trở nên nặng trĩu như đang phải cõng theo nỗi buồn tình yêu của nó vậy.
Mai Linh là bạn thân tôi từ những ngày đầu đại học. Chúng tôi quen nhau trong một tình huống rất tình cờ khi cả hai cùng bị lạc khi đi tìm phòng học trong ngày đầu tiên đến trường. Từ vài câu hỏi đường, chúng tôi nói chuyện với nhau đủ thứ trên trời dưới đất, rồi phát hiện ra cả hai đều là tân sinh viên, lại còn học cùng khoa. Mải buôn chuyện rôm rả thế nào mà khi nhận ra đã muộn nguyên một tiết học.
Có lẽ, gặp được nhau có lẽ là một cái duyên. Không chỉ học cùng khoa, chúng tôi còn được xếp vào cùng một lớp. Hai đứa như cá gặp nước, từ ngày đầu nhập học đã dính lấy nhau không rời, đi đâu cũng có nhau, làm gì cũng gọi tên nhau đầu tiên.
Vậy là nỗi sợ cô đơn nơi giảng đường đại học trong tôi cũng dần tan biến. Giữa một nơi xa lạ, đông đúc và rộng lớn đến thế, tôi lại may mắn tìm được một người bạn cùng tần số, hiểu những câu nói dở dang, cùng cười vì những chuyện rất nhỏ. Có lẽ, đó là món quà dịu dàng mà ông trời đã gửi đến cho tôi trong những ngày đầu chập chững bước vào một thế giới mới.
"Tao bảo rồi, quẹt Tinder, Bumble, Litmatch đi, kiểu gì cũng có."
Thật ra tôi chẳng bao giờ có cái hy vọng tìm được người yêu qua ứng dụng hẹn hò đâu. Xui nó vậy thôi. Ai bảo nó suốt ngày than thở chuyện không có người yêu.
Từ lớp mười hai, tôi đã không bị dắt mũi bởi chuyện "lên Đại học sẽ có người yêu" rồi. Vậy nên lúc bước vào cánh cổng Đại học, tôi cũng chẳng trông chờ gì vào chuyện tình cảm sinh viên thơ mộng. Nhất là trong một môi trường phần lớn là nữ như HNUE này. Với lại, tôi cũng không có hứng thú với con trai trường này. Vậy cho nên dù đã là sinh viên năm hai, tôi vẫn chọn ở lại với sự độc thân.
"Thôi bỏ đi!" Mai Linh trề môi.
Thật ra Mai Linh rất muốn có người yêu nhưng sau hai lần bị ghost trên Tinder, nó cho mấy cái ứng dụng đấy bay ra đảo rồi. À, trước khi đá nó ra đảo, Mai Linh cũng không quên vote 1 sao kèm bài đánh giá đầy tâm huyết của cựu học sinh nhất tỉnh Văn ba năm liên tiếp.
Thú thực, tôi cũng cảm thấy tiếc cho một bông hồng như nó. Rõ là xinh xắn, học giỏi, hồi năm nhất còn đạt học bổng nhưng thế nào lại tài hoa bạc mệnh. Cứ va vào mấy thằng tồi rồi lụy lên lụy xuống.
"Nào! Buông ra để tao đi lấy xe." Tôi cựa quậy cái vai đã mỏi nhừ của mình.
Mai Linh bấy giờ mới buông tôi ra để tôi đi lấy xe. Chưa thấy ai rảnh như nó. Rõ là ở trong kí túc xá nhưng quyết đi bộ với tôi ra nhà xe để bắt tôi lấy xe kèm nó về lại kí túc.
Hai đứa đang vi vu đi xe trong trường thì gặp ngay mấy anh chàng cao to đang chơi bóng rổ. Tiếng giày ma sát trên sân vang lên ken két, xen lẫn tiếng hò hét đầy năng lượng của tuổi trẻ. Một người vừa bật nhảy ném rổ, đường cong cánh tay kéo theo trái bóng bay gọn vào lưới khiến đám còn lại réo lên ầm ĩ.
Vì trong trường Đại học gồm cả các trường phổ thông nên cũng không rõ những người đang chơi bóng rổ kia là em, bạn hay là anh nữa. Tôi không quan tâm lắm nhưng Mai Linh đang bắt tín hiệu rồi đấy.
Thích gì không thích cứ thích lao đầu vào mấy thằng "cờ đỏ di động". Có vẻ như trai càng tồi càng có sức hút.
Thế là Linh bắt tôi dừng xe lại để nó tia xem có trai nào vừa mắt không.
Tôi chống một chân xuống đất, tiện thể quay đầu nhìn vào sân bóng thêm lần nữa.
Theo như quan sát của tôi, đây là một trận bóng giao hữu giữa hai đội rất vui vẻ. Tiếng cười còn nhiều hơn cả tiếng tranh bóng. Có người ném hụt bị cả đám la ó, có người vừa ghi điểm xong đã vênh mặt như mình sắp vào NBA tới nơi.
Từ chút kiến thức góp nhặt được qua Slam Dunk với Kuroko no Basketball, tôi cũng hiểu qua tình hình trên sân. Đại khái là đội áo trắng đang ép sân khá mạnh, còn đội áo đen thì có một ông cao lêu nghêu chuyên đứng dưới rổ cướp rebound như quái vật.
Nói chung thì tôi khá thích xem thể thao nhưng tôi không thích chơi thể thao vì môn nào tôi chơi cũng dở tệ.
Hồi cấp ba từng có lần lớp tôi tổ chức kéo co, tôi ngã đầu tiên. Đá cầu được ba cái là lệch sang sân người ta. Riêng bóng rổ tôi từng ném mười quả liên tiếp mà không trúng nổi cái vành. Sau lần đó, tôi hiểu ra một chân lý: Con người nên biết chấp nhận giới hạn của bản thân.
"Ưng số 12 rồi đấy!" Mai Linh nở nụ cười đầy mờ ám. Hoặc là chỉ mình tôi thấy mờ ám vì tôi quá hiểu cái kiểu cười đó của nó. Mỗi lần Mai Linh hứng thú với ai, khóe môi nó sẽ cong lên như vừa tìm thấy mục tiêu mới.
Đứng cách sân bóng một hàng rào chắn nhưng tôi vẫn nhìn rõ cậu chàng áo số 12 mà Mai Linh vừa nhắc tới. Phải công nhận là nổi bật thật. Dáng người cao ráo, tóc đen hơi rối vì vận động, nước da sáng màu. Mỗi lần nhận bóng rồi xoay người đều rất gọn gàng, kiểu đẹp trai mang hơi hướng công tử.Ngay cả lúc đang chơi bóng, cậu ta vẫn mang cảm giác sạch sẽ và chỉn chu lạ thường. Áo đồng phục bóng rổ đã thấm mồ hôi nhưng chẳng hề tạo cảm giác nhếch nhác, trái lại còn khiến đám con gái đứng quanh sân thỉnh thoảng lại rúc rích nhìn nhau.
Mai Linh bên cạnh tôi cũng không ngoại lệ. Còn gu tôi lại khác hẳn nó.
Tôi thích kiểu người vai rộng, tay săn chắc, có da có thịt một chút. Không cần đẹp sáng bừng cả sân trường như số 12 nhưng phải mang cảm giác mạnh mẽ và khỏe khoắn. Kiểu chỉ cần đứng cạnh thôi đã thấy yên tâm, như thể có chuyện gì xảy ra người đó cũng sẽ theo bản năng chắn phía trước mình trước tiên.
Có lẽ vì vậy nên tôi không quá rung động với kiểu công tử thư sinh.
Tất nhiên rồi, hai đứa với hai gu người yêu khác nhau thì thường chơi bền.
"Đẹp mã thế kia thì khả năng cao là có người yêu rồi."
Với kinh nghiệm quan sát mọi người xung quanh thì tôi thường thấy những gã đẹp trai thường là hoa đã có chủ. Hoặc là một gã red flag với nhiều mối quan hệ mập mờ.
"Để tìm facebook thử."
Mai Linh lập tức rút điện thoại ra, đôi mắt sáng rực như thợ săn vừa đánh hơi được con mồi. Nó nheo mắt đọc dòng chữ in phía sau áo số 12 rồi nhanh tay gõ lên thanh tìm kiếm: "Đức Minh."
Thông tin cá nhân của Đức Minh tóm gọn là trai Kinh tế Quốc dân, nổi bật với lượt theo dõi hơn 7,000k người và quan trọng là độc thân.
Ồ! Tin được không? Mặt hàng này còn tồn tại sao?
"Thích thì thử!" Tôi cười nhạt.
Từ Cầu Giấy sang Hai Bà Trưng cũng không xa lắm. Nếu tắc đường thì đi tầm gần một tiếng thôi.
"Tao tình nguyện đâm đầu vào red flag mà. Mày biết đấy, tao vượt có sót cái đèn đỏ nào đâu."
Tôi biết Linh chuẩn bị có dấu hiệu tấn công rồi. Là một đứa có niềm đam mê bất tận với những "lá cờ đỏ", có khuyên đằng trời nó cũng sẽ vẫn đâm đầu vào. Giống như khi nó kèm tôi đi đường vậy, đèn đỏ nào cũng vượt, may là chưa bị mấy chú cảnh sát giao thông tóm phát nào.
"Bây giờ Mai Linh tán đổ bạn kia xong Mai Linh sẽ quen bạn của bạn ý và giới thiệu cho mình một bạn ngon trai khác. Thế là chúng mình đều có người yêu, nhỉ?" Tôi vỗ vai Mai Linh, giọng ba phần thật bảy phần đùa.
Thật ra tôi không quá đặt nặng chuyện yêu đương. Có người yêu thì vui. Không có cũng chẳng sao.
Tôi luôn nghĩ cuộc sống giống như một chuyến xe dài vậy, có người lên cùng mình một đoạn rồi xuống, có người đi mãi đến cuối đường, còn có những người chỉ vô tình lướt qua thôi cũng đủ khiến một ngày bình thường trở nên đáng nhớ.
Nên tôi chẳng vội. Cứ sống tốt, sống vui rồi điều cần đến tự khắc sẽ đến.
"Được!" Linh giơ ngón trỏ về phía tôi đồng ý chắc nịch. Căn bản là hiểu ý nhau nên nó cũng hay hùa với tôi.
"Thôi tạm biệt. Tao còn phải đi dạy." Tôi quay đầu xe để ra về. Bảy giờ tôi có ca dạy gia sư mà bây giờ là sáu rưỡi rồi. Từ trường đến chỗ dạy có 4km nhưng với cái đường Hà Nội giờ cao điểm như này tôi nên đi trước nửa tiếng là vừa.
+
Những tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ
Đăng nhậpĐăng ký
ssum.casalemedia.com
ssum.casalemedia.com is blocked
This page has been blocked by an extension
- Try disabling your extensions.
ERR_BLOCKED_BY_CLIENT
Reload
This page has been blocked by an extension